watch sexy videos at nza-vids!

» »
+ Lượt Xem : ()

Quán trọ hoang thôn - Ngày thứ hai mươi lăm



Rút cuộc là chuyện gì đây? Lẽ nào Tiểu Chi có chị em dinh đôi? Không, chị em sinh đôi cũng không thể giống nhau nhường vậy. Tôi nhẹ nhàng vuốt lên bức ảnh của Tiểu Chi (Tiểu Sảnh), đôi tay cũng đang run rẩy, thậm chí chiếc nhẫn ngọc cũng ầm ỉ thắt chặt lại. Ba nữ sinh đều nhìn ra có gì đó không bình thường, họ hỏi tôi: "Sao thế?"

Tôi đành phải cười gượng gạo nói: "Không sao cả. Tôi có thể đem bức ảnh này về không?"

Cô gái nhuộm tóc nhún nhún vai nói: "Được thôi, không vấn đề gì".

"Cám ơn".

Tôi lập tức nhét bức ảnh vào trong cặp, sau khi cảm ơn các cô ấy liền vội vàng chạy ra ngoài, rời khỏi ngôi trường này.

Khi tôi về tới quán trọ Hoang thôn thì bầu trời đã đầy sao. Tôi đi như chạy lên tầng hai, đẩy cửa thật mạnh thì phát hiện Tiểu Sảnh đang đợi tôi rồi.

Căn phòng vẫn sáng lên ánh nến âm u, cô ấy quay đầu lại lạnh lùng nhìn tôi, không nói lấy một câu.

Và cứ như vậy tôi và cô ấy đối mắt nhìn nhau hồi lâu, sau đó tôi lôi bức ảnh của Tiểu Chi từ trong cặp ra. Tôi đưa bức ảnh vào tay Tiểu Sảnh nói: "Người này là ai?"

Cô ấy cúi đầu nhìn bức ảnh, mặt vô cảm đáp: "Người này chính là em".

"Để anh nói với em... Tên cô ấy là Tiểu Chi, đã chết hơn một năm trước do tai nạn đường sắt". Sau đó, tôi bước lên phía trước một bước, nhìn thẳng vào mắt cô ấy nói: "Vậy em là ai?"

Ánh mắt cô ấy rút cuộc cũng dịu lại, nhẹ nhàng nói: "Tên em là Âu Dương Tiểu Chi".

Âu Dương Tiểu Chi? Cho dù đã có chút chuẩn bị tâm lý từ trước, nhưng tôi bất giác vẫn ngây cả người ra, tôi không dám tin khả năng này lại thực sự trở thành hiện thực, tôi cũng không dám tin rằng người con gái trước mắt mình đã ngọc nát xương tan từ lâu.

"Không, không nên nói như thế, đây chỉ là hoang tưởng của em mà thôi, tên em là Nhiếp Tiểu Sảnh, em bước ra từ trong Liêu Trai của Bồ Tùng Linh tiên sinh".

Nhưng, cô ấy đau khổ lắc lắc đầu, lộ ra vẻ mặt ăn năn xám hối: "Xin lỗi, ngay từ đầu em đã lừa dối anh, hoặc là nói em lừa dối chính bản thân em. Tên em là Âu Dương Tiểu Chi, nhưng em luôn cố gắng quên đi cái tên của mình, quên đi quá khứ của mình, quên đi cố hương Hoang thôn của em. Em muốn có một cuộc sống hoàn toàn mới, bởi vậy phải có một cái tên hoàn toàn mới, cái tên này chính là Nhiếp Tiểu Sảnh. Em hy vọng mình trở thành Nhiếp Tiểu Sảnh, bởi vì cô ấy đã từng là cô gái bi thảm nhất thế gian này, nhưng kể từ sau khi cô ấy quen Ninh Thái Thần thì đã trở thành một cô gái hạnh phúc, và anh chính là Ninh Thái Thần của em".

"Trở thành Nhiếp Tiểu Sảnh, nếu như anh nhớ không nhầm, Nhiếp Tiểu Sảnh vốn là một cô gái đã chết, sau này nhờ tình êu nên đã có được cơ hội phục sinh".

Cô ấy cuối cùng đã mỉm cười gật đầu: "Đúng vậy, đây chính là ước mộng của em".

"Không, đó chỉ là tiểu thuyết mà thôi, không thể thành hiện thực được".

"Đúng, mãi tới đêm qua em mới hiểu ra, Tiểu Chi chính là Tiểu Chi, Tiểu Chi vĩnh viễn không thể biến tành Tiểu Sảnh". Nói đến đây, cô ấy lại nghẹn ngào.

Bỗng nhiên, môi tôi run rẩy hỏi: "Em... thực sự là Tiểu Chi?"

"Đúng, em chính là Âu Dương Tiểu Chi, cha mẹ là Âu Dương Gia Minh, em sinh ra ở một nơi gọi là Hoang thôn. Gia đình em có một ngôi nhà cổ rất to, có rất nhiều quy tắc và truyền thống kỳ quái. Lúc em còn rất nhỏ thì mẹ em đã qua đời rồi. Cha một mình nuôi em khôn lớn, em biết ông rất yêu em, luôn coi em là niềm tự hào của ông. Nhưng, tự đáy lòng em vốn không thích quê hương của mình, Hoang thôn xa cách với thế giới bên ngoài nhường vậy, phong tục thì cổ hủ nhường vậy, sinh sống ở nơi đó không thể có tương lai. Nguyên nhân khiến em từ nhỏ đã lao vào học hành cũng chính là để một ngày nào đó có thể rời bỏ Hoang thôn. Cuối cùng, em thi đỗ vào trường đại học ở Thượng Hải, em quyết tâm sau khi đã đến Thượng Hải thì sẽ không trở lại Hoang thôn nữa, em phải vĩnh viễn thoát khoát bóng tối của Hoang thôn, tự do bay nhảy trong thành phố, tìm kiếm vùng trời của riêng mình".

"Đúng, em hoàn toàn có thể làm được".

Cô ấy hít một hơi thật sâu: "Em đã từng cho rằng tiền đồ của em êm đềm, cho rằng mình có thể trở thành bạn tốt của những bạn học, có thể hoàn toàn hòa nhập với xã hội này. Nhưng chẳng mấy chốc em đã phát hiện ra mình sai rồi, em khác họ từ tận xương tủy, em khác với mọi người như thế, bất luận em cố gắng thay đổi mình thế nào đi chăng nữa, nhưng đều không hòa hợp được với cái thế giới này. Vậy là, em càng ngày càng buồn bã, thường mơ thấy những việc kỳ quái và những việc kỳ quái này lại đều biến thành hiện thực. Các bạn học của em đều nói em có thể nhìn thấy ma, nói em là một thầy mo mê hoặc người khác, họ đều không dám nói chuyện với em, lúc nào cũng lảng tránh em, thường để em ngủ qua đêm một mình trong phòng. Bất luận em biểu hiện thân thiện thế nào, bất luận thành tích học tập của em tốt thế nào, đều không thể cải thiện được ấn tượng của họ đối với em".

"Anh có thể hiểu được, em nhất định rất đau khổ?"

"Đương nhiên đau khổ, nhưng em làm được gì chứ? Nhưng em không hận các bạn của em, từ trước tới nay em chưa từng hận bất cứ ai, em chỉ hận chính bản thân mình, tại sao lại sinh ra ở Hoang thôn, tại sao lại sinh ra trong gia đình Âu Dương. Vậy là, em đã đổ hết oán hận lên người cha, cha thường viết thư cho em, nhưng từ trước tới nay em chưa từng trả lời thư. Bất luận cha khẩn cầu thế nào, mỗi năm nghỉ đông nghỉ hè em đều không về Hoang thôn, lòng dạ em sắt đá như vậy, một lòng một dã muốn quên đi Hoang thôn. Cha mấy lần viết thư nhắc tới bí mật Hoang thôn, ông muốn em tới kỳ nghỉ hè về nhà một lần rồi sẽ kể lại hết cho em nghe toàn bộ bí mật đó".

Tôi lập tức vội vàng hỏi: "Ông ấy không nói trong thư với em sao?"

"Không, cha nhất định phải đích thân nói với em, nhưng em đã hạ quyết tâm không trở về Hoang thôn nữa, vì thế mãi mà em vẫn không biết bí mật của gia tộc là gì". Cô ấy đau khổ lắc đầu, đôi mắt sáng lên, "Sau đó, em dần dần phát giác chỉ có trong toa tàu điện ngầm em mới cảm thấy tự do, khi tàu điện lao qua đường hầm tăm tối, em cảm giác tim mình cũng bay theo. Chỉ duy nhất lúc đó em mới tự do thoải mái, không còn những ánh mắt chỉ chỏ, không còn bóng tối của cố hương thê lương, giữa trời đất này chỉ còn lại mình em bay lượn".

"Sau đó xảy ra tai nạn trong ga tàu điện ngầm?"

"Em không biết rút cục coi đó là coi đó là gì, chỉ cảm thấy mình không hề đau đớn, mà đã bay lên thật cao, sau đó thì tới một thế giới hoàn toàn tối đen". Trong ánh nến lấp láy, cô ấy bình tĩnh tường thuật lại, giống như đang kể một câu chuyện đời thường. "Đó chỉ là cảm giác trong tức khắc mà thôi. Sau đó không biết bao lâu sau, em bỗng tỉnh dậy, phát hiện mình đang nằm dưới đường ray tối om. Vậy là em từ từ đứng dậy, cảm giác mình vẫn như trước đây, em đi đi lại lại trong sân ga nhưng không có ai nhìn thấy em. Khi tàu điện vào ga, em theo dòng người bước vào đó, đứng trong toa tàu chật cứng, vẫn không có ai nhìn thấy em. Từ đó về sau, em cứ xuyên suốt qua đường ray, những toa tàu điện mỗi ngày đều mang em đi, đưa qua xuyên qua thế giới trong lòng đất của thành phố này".

"Em đã đi về ngao du dưới lòng đất hơn một năm nay rồi?"

"Đúng vậy, sau đó em quen anh, rồi thích truyện của anh. Em vốn dĩ sắp quên mất mình là ai, nhưng sau khi đọc 'Hoang thôn' của anh, em dần dần hồi tưởng lại một số thứ. Vậy là, em tìm mọi cách để tìm thấy anh, hơn nữa còn muốn anh nh

Trang: « 12
Đánh giá của bạn là góp ý quan trọng giúp Admin nâng cao chất lượng bài viết !
Đánh giá: Like - | Dislike -
Cùng Chuyên Mục
XtScript Error: Timeout.
XtScript Error: Timeout.
♡ Tags :
-
♡ Từ khóa
XtScript Error: Timeout. - XtScript Error: Timeout. - XtScript Error: Timeout.
+ Thông tin

Trang chủ | Đầu trang | Thống kê
U-ON
Thanks to: Xtgem.com

+ Text link

Ung dung hot | Tải game ứng dụng miễn phí