watch sexy videos at nza-vids!

» »
+ Lượt Xem : ()

Quán trọ hoang thôn - Ngày thứ hai mươi hai



"Thời gian bị bẻ cong?" Tôi sờ lên chiếc nhẫn ngọc trên tay nói, "Cũng có thể như vậy. Hoặc đây chính là nguyên tố thần bí ẩn chứa trong chiếc nhẫn ngọc này".

"Vậy thì nếu như em tiếp xúc với chiếc nhẫn ngọc này, không biết có thể nhìn thấy những cảnh tượng của quá khứ không nhỉ?"

Câu hỏi của Tiểu Sảnh khiến tôi hơi run, tôi không tự chủ được đưa tay lên trước mặt cô ấy, đắn đo một lúc nói: "Anh không biết, chắc là có thể thử xem sao".

Tiểu Sảnh lập tức tóm lấy tay trái của tôi, nắm chặt ngón tay tôi trong lòng bàn tay cô ấy. Cảm giác này thật sự rất kỳ lạ, chiếc nhẫn ngọc thắt chặt vào ngón tay tôi, còn tay của Tiểu Sảnh thắt chặt vào chiếc nhẫn ngọc, ngón tay cái của tôi bị kẹp tận trong cùng.

"Nhẫn ngọc này lạnh thật đấy". Tiểu Sảnh thì thầm, tiếp tục nắm chặt lấy ngón tay tôi, "Lúc này em có thể cảm nhận được sự phản kháng của nó, nó dính chặt vào lòng bàn tay em, giống như có sự sống vậy, ngón tay anh đau không?"

"Không, tạm thời vẫn chưa đau".

"Vậy chúng ta tắt nến đi nhé, thử xem trong căn phòng tối om này có thể nhìn thấy cảnh tượng của hơn năm mươi năm trước không?"

Tôi bỗng chốc ngớ người ra, không ngờ cô ấy lại to gan như vậy: "Em thật sự muốn thử sao?"

"Đúng vậy, em cũng muốn tận mắt nhìn thấy màn kịch sống động của hơn năm mươi năm trước".

"Được thôi, bây giờ đành phải thử xem, chưa hẳn là hiệu nghiệm, hơn nữa cho dù anh nhìn thấy, chưa chắc là em đã nhìn thấy được".

Cô ấy lại nắm chặt chiếc nhẫn nói: "Nhanh lên, em tin vào phán đoán của mình".

Sau giây phút đắn đo, tôi thổi tắt nến, ánh nến lay động dữ dội rồi tắt ngóm.

Lúc này, cả quán trọ Hoang thôn đều đang ngủ say trong bóng tối, chỉ còn lại mưa như trút nước cùng sấm chớp bên ngoài cửa sổ. Trong căn phòng đặc quánh bóng đêm, chúng tôi dựa sát vào nhau, ngón tay tôi bị cô ấy nắm đau âm ỉ, đành phải nhẫn nhịn để không phát ra tiếng két. Tôi có thể cảm nhận người cô ấy đang run rẩy, tuy không nhìn thấy gì trước mặt nhưng chúng tôi vẫn nhìn chằm chằm về bóng tối phía trước, giống như thợ săn đang rình dã thú trong rừng sâu.

Không, tôi cảm thấy chiếc nhẫn ngọc bắt đầu thắt chặt lại, cảm giác đau buốt bắt đầu từ ngón tay lan tỏa ra khắp cơ thể tôi.

Bỗng nhiên, một đường ánh sáng mờ ảo lướt qua bóng tối trong hành lang.

Tiểu Sảnh càng nắm chặt tay tôi, tôi thậm chí còn cảm nhận được cả nhịp tim của cô ấy. Chúng tôi nhìn chằm chằm vào ánh sáng êm dịu ngoài cửa, giống như một tấm phim gốc bị lộ sáng nhấp nháy.

Sau vài giây, một bóng người nhỏ dài xuất hiện trước cửa phòng. Tia sáng vừa vặn chiếu rọi lên khuôn mặt người đó, tôi gần như hét lên thất thanh: Nhược Vân.

Đúng, chính là cô ấy. Ánh sáng êm dịu theo gót cô ấy bước vào phòng hình như là của chiếc đèn chùm trên sàn nhảy, nhưng chỉ chiếu sáng một khoảnh nhỏ bên cạnh cô ấy, còn tôi và Tiểu Sảnh vẫn ở trong bóng tối. Tôi quay đầu nhìn Tiểu Sảnh, cô ấy gật đầu với tôi, đúng vậy, Tiểu Sảnh cũng nhìn thấy Nhược Vân rồi.

Ánh sáng trước mặt hơi dao động, giống như chuyển cảnh trong phim ảnh, nhưng biểu cảm của Nhược Vân đã biến đổi, ánh mắt cô ấy chứa đựng sự khủng hoảng, hình như còn ầng ậc nước.

Tiểu Sảnh liền nắm chặt lấy tay tôi, tôi gần như bị cô ấy kẹp đứt cả ngón tay.

Chớp mắt, vệt sáng mờ ảo đó lại nhảy lên, hình ảnh bị "cắt" sang một cảnh khác.

Không biết từ lúc nào, tay của Nhược Vân có thêm một con dao găm lạnh toát sáng choang, vẻ mặt lại trở lại bình tĩnh dị thường, con dao trên tay đang nhắm thẳng vào tôi.

Chính trong thời khắc ngàn cân treo sợi tóc này, "ống kính" bỗng bị mờ đi giống như bị đậy lên một lớp kính lọc. Bỗng nhiên, một vũng máu đỏ tươi xuất hiện trên "ống kính", từ từ loang ra.

Tiểu Sảnh hét toáng lên, tôi vội vàng lấy tay phải bịt mồm cô ấy lại. Lúc này trên không trung bỗng vang lên tiếng sấm, lóe lên một vệt sét trắng, chiếu vào căn phòng giống như đêm trắng vậy.

Tức khác, "ống kính" và "hình ảnh" trước mắt vụt biến mất, giống như bị tiếng sét nuốt chửng.

Tiếng sét qua đi, bóng đêm lại trở lại căn phòng, ngoài cửa sổ vẫn mưa như trút nước. Tôi cảm giác chiếc nhẫn ngọc cũng không còn thắt chặt nữa, sự đau đớn trên ngón tay cũng dần tiêu tan.

Tiểu Sảnh run rẩy nói: "Sao chẳng còn nhìn thấy gì cả?"

Ngồi trong bóng tối, tôi rút cuộc thở dài: "Họ vốn dĩ không tồn tại, chỉ là ảo ảnh của năm tháng mà thôi".

"Ánh sáng lóe lên ngoài cửa sổ phân tán bớt bóng tối trong phòng, giống như mở cửa phòng tối trong rạp chiếu phim".

"So sánh của em rất hay", nhưng tôi nắm tay cô ấy nói: "Tiểu Sảnh, bây giờ em buông tay anh ra được rồi chứ?"

"Vâng", Tiểu Sảnh lập tức buông tay tôi ra, tuy trong bóng tối không nhìn rõ mặt, nhưng tôi vẫn có thể cảm nhận được sự bối rối của cô ấy.

Tôi xoa ngón tay mình nói: "Ngón tay của anh suýt nữa bị em cấu đứt rồi".

"Xin lỗi".

Sau đó, tôi mò tìm bật lửa, châm nến ben nãy bị thổi tắt.

Ánh nến mờ ảo lại soi rọi căn phòng, đồng thời soi lên mặt tôi và Tiểu Sảnh, tôi phát hiện trên má cô ấy lấm tấm mồ hôi bèn lấy khăn tay lau mồ hôi cho Tiểu Sảnh.

Tiểu Sảnh vẫn còn sợ hãi nói: "Thật không thể tin được, ban nãy trong căn phòng này, em tận mắt nhìn thấy người và việc xảy ra của hơn năm mươi năm trước".

Tôi bước mấy bước trong phòng, ánh nến khiến bóng tối chiếu lên tường, cái bóng đen đen dài dài xem ra thật đáng sợ. Đáng tiếc, ngôi nhà này mấy hô nữa là tháo dỡ rồi, nếu không thì bao nhiêu năm nữa, khi mọi người bước vào ngôi nhà này thám hiểm có lẽ cũng sẽ phát hiện ra dáng dấp khuôn mặt của tôi và Tiểu Sảnh trên tường cũng nên?

"Xem ra nhẫn ngọc trên tay anh thực sự có một công dụng thần kỳ nào đó". Tiểu Sảnh cũng bước tới cạnh, thì thầm bên tai tôi.

"Đúng, chiếc nhẫn ngọc này đến từ tầng hầm ở Hoang thôn. Bởi vậy, tất cả những gì chúng ta nhìn thấy đêm nay chắc hẳn đền liên quan tới bí mật của Hoang thôn".

Lúc này, tâm trạng của Tiểu Sảnh đã bình tĩnh hơn rất nhiều, cô ấy gật đầu nói: "Vậy thì cảnh tượng chúng ta nhìn thấy ban nãy rút cuộc là gì chứ?"

"Anh nghĩ, chùng ta đã phát hiện ra cảnh đẫm máu nhất trong quán trọ Hoang thôn hơn năm mươi năm trước".

"Ý anh là con dao găm đó, còn cả máu nữa..." Nói tới đây, Tiểu Sảnh đột nhiên khựng lại, hình như chữ "máu" khiến cô ấy vô cùng sợ hãi.

Tôi khẽ gật đầu, lại nghĩ tới những sự việc mà Diệp Tiêu đã kề với mình, tôi bất giác lẩm bẩm: "Thảo nào họ nói quán trọ Hoang thôn là một hung trạch".

"Hung trạch?"

"Không... không có gì".

Tôi lắc lắc tay, cố rặn ra vài nụ cười, thực ra tôi không muốn để cô ấy quá căng thẳng. Tôi lại tới bên cửa sổ, nhìn mưa gió sấm chớp liên miên bên ngoài, những cao ốc phía xa vẫn đang lộng lẫy sắc cầu vòng. Thượng Hải lại một đêm không ngủ.

Tiểu Sảnh đứng sau lưng tôi nói: "Bây giờ tới điện cũng chẳng có, qua đêm nay thế nào đây?"

"Không phải sợ, ngôi nhà này vốn không có ma, đừng thần hồn nát thần tính. Nhược Vân và chồng cô ấy mà chúng ta nhìn thấy chỉ là ảo ảnh của hơn năm mươi năm trước mà thôi, ảo ảnh không thể hại người được". Sau đó, tôi lôi trong tủ ra một chiếc đèn pin, bật lên rồi đặt trước đầu giường: "Em nắm lấy nó mà đi ngủ, ánh đèn pin sẽ theo em vào giấc ngủ ngon".

Cô ấy bán tính bán nghi cầm lấy chiếc đèn, lại chỉ vào nến hỏi: "Còn nó thì sao?"

"Đố

Trang: « 123
Đánh giá của bạn là góp ý quan trọng giúp Admin nâng cao chất lượng bài viết !
Đánh giá: Like - | Dislike -
Cùng Chuyên Mục

Bạn xem chưa ?

Link:
BBcode:
♡ Tags :
-
♡ Từ khóa
- XtScript Error: Timeout. - XtScript Error: Timeout.
+ Thông tin

Trang chủ | Đầu trang | Thống kê
U-ON
Thanks to: Xtgem.com

+ Text link

Ung dung hot | Tải game ứng dụng miễn phí