Total Visits: 21823071
Visits Today: 762548
This Week: 762548
This Month: 14968841
Căn phòng rộng khoảng mười mấy mét vuông này, bên trong cũng trống hươ trống hoắc, bức tường bị ẩm đều đã bong tróc hết cả. Tôi chậm rãi bước tới trước cửa sổ, ven cửa sổ giăng kín những dây leo xanh mướt, dường như muốn che kín cả một nửa cửa sổ. Nhìn qua những kẽ lá che lấp cửa sổ là cả một công trường hoang phế và đổ nát, phía xa xa là những công trình cao ốc đã được dựng nên. Mưa to vẫn đang trút xuống ngoài cửa sổ,vài giọt mưa bắn vào qua ô cửa kính bị vỡ, tôi hít một hơi thật sâu, đến cả không khí cũng ẩm ướt, căn phòng này giống như được ngâm trong nước.
Tôi quay đầu lại, nhìn thấy Tiểu Sảnh đứng ngoài cửa, sắc mặt cô ấy trắng bệch dị thường, mái tóc ẩm ướt dính từng búi trên trán, ánh mắt cũng toát lên vẻ mệt mỏi. Tôi tới bên cô ấy nói: "Có phải bị lạnh rồi không?"
"Không, tôi chỉ cảm thấy không khí của căn phòng này có chút quái dị".
"Nhà cổ đều có mùi này, bình thường thôi".
Sau đó, tôi tới cửa cầu thang trên hành lang, ngó nghiêng lên phía tầng ba. Trên lầu lộ ra vài tia sáng yếu ớt, tôi vịn lan can đắn đo một hồi lâu, tim đập nhanh một cách vô cớ.
Khi chân tôi vừa đặt lên sàn nhà, Tiểu Sảnh đột nhiên kéo tôi lại, cô ta rầu rĩ nói: "Đừng lên đó".
"Tại sao?"
Mắt cô ấy sững lại nhìn xoáy vào mắt tôi: "Không biết, nhưng anh đứng lên".
Tôi và cô ấy bốn mắt nhìn nhau vài phút, nhưng rút cuộc tôi đã từ bỏ: "Được, chúng ta rời khỏi đây thôi".
Đi xuống cầu thang xoắn ốc, chúng tôi trở lại tầng trệt, cửa trước hình như bị khóa chết rồi, đành phải đi ra từ hành lang như lúc tới. Bên hành lang chất đống những đồ đạc linh tinh, tôi phát hiện trong đó có một chiếc ô, đúng kiểu ô đen cán sắt thời những thập kỷ 80, tôi thử căng chiếc ô lên, xem ra vẫn có thể sử dụng.
Vậy là, tôi và Tiểu Sảnh dùng chung một chiếc ô, ra khỏi quán trọ Hoang thôn bằng cửa sau.
Ra khỏi ngôi nhà cổ ức chế này, chúng tôi đều tham lam hít thở không khí trong mưa, mưa to không ngừng rơi đập xuống ô. May mà chiếc ô này che được rất rộng, vừa vặn có thể dung nạp hai chúng tôi, còn Tiểu Sảnh có vẻ như ý tứ giữ khoảng cách với tôi, cố gắng hết sức không chạm vào người tôi.
Cả đoạn đường toàn là gạch ngó đổ nát ngổn ngang, giống như đang đi trên một di chỉ cổ đại. Tôi chốc chốc lại ngoái đầu nhìn, quán trọ Hoang thôn sừng sững giữa đống hoang tàn, khắp thân mình nó đều bị những dây leo quấn chặt. Tôi tưởng tượng ra mưa to sẽ khiến những thực vật này phát triển mạnh mẽ, lá xanh sẽ vươn tới từng ngóc ngách của ngôi nhà cổ, đây có lẽ là niềm vui cuống nhiệt cuối cùng của chúng.
Chúng tôi đi lại trong mưa thật khó khăn, vất vả lắm mới đi khỏi đống hoang tàn này, tôi đột nhiên nhớ ra gì đó: "Đợi đã, tôi còn muốn tới một nơi nữa"
Mưa to hình như đã khiến Tiểu Sảnh có chút bực bội khó chịu: "Đi đâu?"
"Công ty bất động sản, chỉ có ở đấy mới hỏi ra được nhiều hơn tình hình liên quan tới ngôi nhà".
Tiểu Sảnh do dự một lúc nói: "Được thôi, chúng ta đi".
Ngày mưa gió quả thật chẳng gặp được mấy người, chúng tôi vất vả lắm mới hỏi thăm được địa chỉ của công ty bất động sản, chính là chỗ cách nơi này hai con phố. Vậy là tôi và Tiểu Sảnh cùng chung chiếc ô, vội vàng tìm tới công ty bất động sản.
Tôi vờ xưng mình là phóng viên muốn làm một phóng sự điều tra về ngôi nhà cổ để hỏi thăm công ty bất động sản về ngôi nhà số 3 trên đường An Tức.
"Số 13 đường An Tức?" người phụ trách của công ty bất động sản hít một hơi lạnh toát, anh ta ngạc nhiên hỏi: "Các bạn sao lại hỏi về ngôi nhà đó?"
"Có gì không bình thường sao?"
"Ngôi nhà cổ đó mười hôm nữa là đập rồi".
Bỗng dưng trong lòng tôi như bị một nắm đấm, vội vàng lắc đầu nói: "Không thể được, sao lại phải đập nó đi chứ?"
"Các bạn không nhìn thấy sao? Cả đường An Tức đều đã tháo dỡ sạch rồi, bây giờ chỉ còn sót lại mỗi ngôi nhà cổ đó. Theo như kế hoạch thi công của đội di dời, số 13 đường An Tức sẽ là ngôi nhà cuối cùng được đập đi".
"Tại sao phải đập nó đi?"
"Dải đất hai bên đường An Tức dều đã được phê chuẩn cho thuê, chuẩn bị xây cao ốc".
Tôi phút chốc bỗng trở nên bó tay: "Thế bây giờ ngôi nhà đó thuộc về ai?"
"Ngôi nhà đó vốn dĩ của nhà nước, cũng là sở hữu của công ty bất động sản chúng tôi, vài năm trước đã đóng cửa để không rồi, từ lâu đã không có người ở".
"Ngôi nhà to nhu thế, sao lại không có người ở? Lẽ nào cũng không cho thuê được?"
"Đương nhiên muốn cho thuê đi rồi, cũng có rất nhiều người đến xem nhà, chuẩn bị bỏ ra cả đống tiền thuê lại. Nhưng người ta vừa bước vào nhà liền cảm thấy âm khí quá nặng, không may mắn. Bây giờ thuê nhà người ta coi trọng phong thủy, đặc biệt là những ông chủ có tiền, ai ai cũng đều rất mê tín, vừa thấy phong thủy không tốt một cái là nói thế nào cũng không dám thuê nữa".
"Thế ông có biết tình hình của ngôi nhà nay trước giải phóng không?"
Ông ta lắc lắc đầu nói: "Thực sự lâu quá rồi, chúng tôi cũng không rõ nữa".
Tôi hiểu rằng có hỏi thêm cũng chẳng được kết quả gì nên liền cảm ơn ông ta rồi vội vàng rời khỏi công ty bất động sản.
Mưa đã ngớt dần, ánh mắt của Tiểu Sảnh cứ có chút thẫn thờ, tôi đột nhiên chạm vào cô ấy nói: "Cô sao thế? Vừa nãy ở công ty bất động sản, cô chẳng nói câu nào".
"Tôi có thể nói được gì?"
Cô ấy lạnh lùng trả lời, khẩu ngữ này khiến tôi nản chí.
Tôi cảm thấy vài phần tuyệt vọng, ngẩng đầu nói: "Thôi được rồi, Tiểu Sảnh, việc này vốn dĩ không liên quan gì tới cô, cô không cần tới nữa, quên hết tất cả đi".
Tiểu Sảnh lắc lắc đầu nói: "Không, tôi cũng muốn biết bí mật của Hoang thôn".
Tôi không biết phải nói thế nào với cô ấy, thực ra thì lòng tôi cũng đang rối bời. Tôi đưa chiếc ô vào tay cô ấy nói: "Tôi đi đây, tạm biệt... Không, không cần gặp lại nữa đâu".
Sau đó, đến đầu cũng không ngoái lại, tôi lao vào màn mưa, chặn một chiếc tắc xi về nhà.
Ngồi hàng ghế sau trên tắc xi, tôi quay đầy lại nhìn Tiểu Sảnh bên đường, thân hình mảnh dẻ cùng cả chiếc ô đen giống như một bức tượng điêu khắc diễm lệ.
Tác giả: Sái Tuấn
Dịch giả: Dung Lê
Nguồn:http://www.truyenngan.com.vn/
Total Visits: 21823075
Visits Today: 762552
This Week: 762552
This Month: 14968845
Total Visits: 21823081
Visits Today: 762558
This Week: 762558
This Month: 14968851